www.tudiendanhngon.vn - Albert Einstein

Giai thoại về Albert Einstein

(1879 – 1955) Nhà vật lý lý thuyết người Đức đoạt giải Nobel Vật lý năm 1921, được biết tới nhiều nhất với phương trình E = mc2

Giai thoại danh nhânDanh ngôn của Albert Einstein


View: 228200      Nguồn: www.tudiendanhngon.vn    Quay lại

Einstein sống ở đâu?

Ít lâu sau khi Einstein chuyển từ Châu Âu đến thành phố Princeton của nước Mỹ, phòng làm việc của hiệu trưởng trường đại học nơi Einstein làm việc vang lên tiếng chuông điện thoại. Cô thư ký nhấc ống nghe:

"Tôi có thể nói chuyện với ngài hiệu trưởng chứ ạ?"

"Ngài hiệu trưởng không có ở đây ạ." Cô thư kí đáp.

"Thế, xin cho biết Einstein hiện sống ở đâu?"

"Rất tiếc là không thể được! Ông Einstein không muốn cho người khác biết địa chỉ nhà riêng để khỏi bị quấy rầy."

Có tiếng nói khẽ trong máy, "Đúng như vậy, nhưng tôi là Einstein và tôi đang bị lạc đường."

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Nếu lật thuyền

Có một lần Einstein mời Marie Curie đi dạo thuyền buồm trên hồ Genève. Curie nói: "Tôi không biết là ông lái thuyền buồm giỏi."

Einstein thản nhiên: "Tôi cũng vậy‚ tôi cũng không biết." 

Lát sau, Marie Curie bắt đầu lo khi thấy cách lái thuyền của Einstein: "Trường hợp thuyền bị lật thì chúng ta phải làm sao? Tôi không biết bơi." 

Einstein vẫn tỉnh bơ: "Tôi cũng vậy, tôi không biết bơi!" 

Quả thật, tuy thích chơi thuyền buồm, nhưng Einstein không hề biết bơi.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Vật lý và thiên tài

Năm 1924, trong nhiều bài viết của mình, Einstein nói đến những thí nghiệm của nhà vật lý người Pháp Louis de Broglie về tính chất sóng của những âm điện tử. 

Paul Ehrenfest, sau khi đọc xong, viết cho Einstein: "Nếu những gì Louis de Broglie nói là đúng thì quả tình tôi chẳng hiểu gì nữa về vật lý!"

Einstein liền trả lời: "Không đâu, vật lý thì anh hiểu rất rõ, anh chỉ không hiểu thế nào là thiên tài!"

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Thế mà còn đỏ mặt

Einstein rất lơ là trong việc mặc quần áo, đôi khi có thể gây ra hoàn cảnh ‘‘khó xử’’ cho người khác. Chuyện sau đây được Hertha Waldow, nữ quản gia của gia đình Einstein kể lại.

Einstein rất “thoải mái’’ mỗi khi ông mặc áo choàng ngủ của ông, nghĩa là ông thường không đóng lại. Ngày kia, cô em họ của Hertha ghé thăm tại Caputh. Einstein đang nằm trên ghế vải nơi sân thượng. Ông đứng dậy để bắt tay cô và quên khép chiếc áo choàng ngủ. Dĩ nhiên ông không mặc gì bên dưới.  Cô khách bẽn lẽn, đỏ mặt.

Einstein hỏi: "Cô đã có chồng được bao nhiêu năm?"

"Thưa 10 năm."

"Cô đã có bao nhiêu con?"

"Thưa 3 con."

Einstein phì cuời, dí dỏm: "Thế mà cô còn đỏ mặt à?"

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Trứng và Thuyết tương đối

Einstein đã dí dỏm kể chuyện luộc trứng: ‘‘Sáng kiến to lớn của tôi sau Thuyết tương đối là nên luộc trứng cùng lúc với súp, như thế trứng sẽ không bị luộc chín quá, và ta sẽ khỏi phải rửa thêm một cái nồi.’’

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Vật dụng cần cho phòng làm việc

Lúc mới đặt chân đến Princeton, khi được hỏi ông cần gì cho phòng làm việc, Einstein trả lời: ‘‘Một cái bàn, tập giấy, cây viết và một thùng rác thật to để chứa những sai lầm của tôi.’’

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Những ngày cuối cùng

Trong những ngày cuối cùng của đời mình, Einstein đã từ chối nhận thuốc giảm đau, cũng như dự tính đưa ông lên bàn mổ lần nữa. Ông muốn ra đi trong sự thanh thản bình yên và chờ đợi cái chết của mình như một hiện tượng tự nhiên. “Tôi sẽ ra đi khi tôi muốn, một cách đường hoàng”. Ông còn viết : “cuộc đời là một vở kịch gây xúc cảm và tuyệt vời. Tôi thích nó. Nếu tôi biết rằng tôi sẽ chết trong 3 giờ, điều đó sẽ ảnh hưởng rất ít ỏi lên tôi. Tôi sẽ suy nghĩ có thể sử dụng 3 giờ này như thế nào tốt nhất. Sau đó tôi sẽ sắp xếp giấy tờ của tôi lại thứ tự, rồi yên tĩnh nằm xuống chờ chết”.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Lời mời của Viện Hàn Lâm

Sau khi Thế Chiến thứ hai chấm dứt, các Hàn Lâm Viện khoa học của Đức lần lượt viết thư mời Einstein trở về làm thành viên nhưng ông đã cương quyết từ chối. 

Trả lời Hàn Lâm Viện của Phổ, Einstein viết : “Sau tất cả những gì khủng khiếp đã xảy ra, tôi thấy mình không thể nào nhận lời mời của Hàn Lâm Viện Đức được nữa ” . 

Trả lời thư của Sommerfeld, thay mặt Hàn Lâm Viện Bayern, Eisntein đã viết như sau : “Sau khi người Đức đã giết hại những người anh em Do Thái của tôi, tôi không muốn dính dáng gì nữa với người Đức, cũng không dính dáng đến viện hàn lâm tương đối vô hại. Trừ với vài người riêng lẻ, những người trong khả năng của mình đã vẫn kiên gan. Tôi vui mừng được biết rằng ông thuộc về những người như thế ”. 

Trả lời thư mời của Otto Hahn, chủ tịch Trung Tâm Max Planck, Einstein viết : “Những tội ác của người Đức quả là cái kinh tởm nhất mà lịch sử các quốc gia được gọi là văn minh có được. Thái độ của những người trí thức Đức – xét như một giai cấp – không khá hơn thái độ của dân đen”.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Ý tưởng tuyệt vời

Einstein đi xuống trong bộ đồ ngủ như thường lệ để ăn sáng, nhưng hầu như không đụng đến cái gì cả. “Em yêu – ông nói – anh có một ý tưởng tuyệt vời”. Sau khi uống cà phê, ông đi đến cây đàn piano và bắt đầu chơi. Thỉnh thoảng ông lại ngừng và ghi chép, rồi lặp lại: “Anh có một ý tưởng tuyệt vời!”.

Tôi nói: “Vậy thì hãy kể cho em nghe đi, đừng để em sốt ruột”. 

Ông nói: “Khó lắm, anh phải triển khai nó cái đã”.

Ông vẫn tiếp tục đánh piano và ghi chép khoảng nửa giờ, sau đó đi lên lầu vào phòng làm việc, nói với tôi rằng ông không muốn bị quấy rầy và ở đó hai tuần liền. Mỗi ngày tôi dọn thức ăn lên cho ông và buổi tối ông đi dạo để tập thể dục, sau đó trở lên phòng làm việc tiếp. Sau cùng, ông ấy xuống khỏi phòng làm việc, mặt rất tái. “Đây là kết quả”, ông ấy nói, mệt mỏi đặt hai trang giấy trên bàn. 

Và đó là thuyết tương đối của ông.

(Lời kể của Elsa Einstein (người vợ thứ hai của Einstein), được Charlie Chaplin ghi lại trong nhật ký)

~*~

Ý kiến về rượu

 Ngày 17/10/1934: Các nhà báo bao quanh Einstein khi ông vừa bước xuống phi trường để định cư đất Mỹ:

- Xin ông cho ý kiến về rượu!

- Tôi không uống rượu nên tôi chẳng để ý.

(vinhanonline.com)

~*~

Người da trắng duy nhất được ngả mũ chào

Sau khi Einstein mất, một ngày kia, con gái nuôi của ông là Margot ra đường gặp một người da đen. Người này nhận ra bà là con gái của Einstein bèn đến chia buồn và kính cẩn nói:

- Einstein là người da trắng duy nhất khi gặp chúng tôi ngả mũ chào.

(tudiend;link=www.tudiendanhngon.vn;title=Từ điển danh ngôn;nhngon.vn st)

~*~

Mũ hay tóc khô nhanh hơn?

Einstein một hôm đến thăm nhà một người bạn quen. Ông đang định đứng dậy ra về thì trời bắt đầu mưa lắc rắc. Thấy thế, chủ nhà liền trao ngay cho nhà bác học chiếc mũ của minh.

Nhưng Einstein ngạc nhiên:

- Để làm gì nào? Vì biết chắc thế nào trời cũng đổ mưa nên tôi mới không mang theo mũ chứ. Chả là đằng nào thì mũ cũng lâu khô hơn tóc trên đầu, đúng không nào?

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Người soát vé đang đi dọc theo hàng ghế để kiểm tra vé, đến lượt nhà bác học Einstein thì thấy ông hình như đang tìm kiếm thứ gì đó. Người soát vé liền hỏi:

- Thưa ngài! Ngài đang làm gì thế?

Nhà bác học ngẩng lên và nói có vẻ khó khăn:

- Tôi không tìm thấy vé của mình đâu cả, nó rơi mất đâu rồi đó.

Người soát vé nhìn giáo sư một cách ái ngại, rồi nói:

- Thưa ngài! Chính ngài đang ngậm chiếc vé của mình ở trong miệng.

Người soát vé tiện tay giật luôn chiếc vé trong miệng giáo sư ra, xé, đưa cho giáo sư và bỏ đi. Mấy vị khách bên cạnh tò mò hỏi vì sao giáo sư lại không biết mình đang ngậm chiếc vé trong miệng. Giáo sư bèn cười mỉm trả lời:

- Vì chỗ vé tôi ngậm đã bị xé từ tuần trước.

(thuvienvatly.com)

~*~

Vĩ đại

Einstein có tính ưa khôi hài. Có lần Vua hề Charlie Chaplin nhận được thư khen của Einstein sau khi xem phim Nhật ký đào vàng. Einstein viết: "Ngài chỉ diễn câm thế mà mọi người trên thế giới đều hiểu. Ngài chắc chắn sẽ trở thành một nhân vật vĩ đại."

Chaplin đã dí dỏm có thư phúc đáp như sau: "Tôi càng kính phục ngài hơn. Thuyết tương đối của ngài không ai hiểu gì cả thế mà ngài đã trở thành một nhân vật vĩ đại rồi."

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Tên gì?

Một hôm, nhà bác học Einstein bước lên xe buýt nhưng lỡ làm rơi mắt kiếng, ông đang khom người sờ soạng tìm dưới sàn xe thì cô bé đứng đối diện nhặt kiếng lên dúi vào tay ông.

- Cảm ơn bé, cháu tên gì nhỉ?

- Clara Einstein, bố ạ!

(thuvienvatly.com)

~*~

Chỉ số thông minh

Khi Albert Einstein chết, ông gặp ba người New Zealand đang sếp hàng ở cổng thiên đàng. Trong lúc chờ dợi, ông đã hỏi về chỉ số thông minh (IQ) của họ.

- Người thứ nhất trả lời: 190. “Tuyệt vời,” Einstein reo lên. “Chúng ta có thể bàn về đóng góp của nhà vật lý Ernest Rutherford cho ngành vật lý nguyên tử và bàn về thuyết tương đối mở rộng của tôi”.

- Người thứ hai trả lời: 150. “Tốt” Einstein nói. “Ta sẽ bàn về vai trò của hiệp định không phổ biến vũ khí hạt nhân của New Zealand đối với hoà bình thế giới”.

- Người thứ ba trả lời: 50. Einstein lưỡng lự đôi chút rồi hỏi: “Vậy ông phỏng đoán xem mức thâm hụt ngân sách trong năm tới là bao nhiêu?”

(Mathvn)

~*~

Thực chất của thuyết tương đối

Có lần các phóng viên hỏi Albert Eistein:

- Xin ông cho biết thuyết tương đối là gì ?

Nhà bác học giải thích:

- Nếu như bạn để một cô gái đẹp vào lòng suốt một tiếng đồng hồ thì các bạn sẽ có cảm giác là mới chỉ trôi qua một phút thôi. Còn nếu như ngồi một phút trên cái bếp lò thì bạn sẽ có cảm giác như là ngồi cả một tiếng đồng hồ. Đó là thực chất của thuyết tương đối.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Sữa và người mù

Một sinh viên không hiểu thuyết tương đối của nhà bác học Einstein, liền hỏi ông. Ông đáp như sau:

- Một hôm, tôi đi đường gặp một người mù, tôi hỏi y "Anh muốn uống một ly sữa không?". Người mù hỏi lại tôi:

- Sữa là cái gì?

- Sữa là một thứ nước trăng trắng.

- Nước thì tôi biết, nhưng trắng là thế nào?

- Trắng là màu giống như lông con ngỗng.

- Lông thì tôi biết rồi, nhưng con ngỗng thì như thế nào?

- Ngỗng là một loại chim có cái cổ dài và cong.

- Cái cổ thì tôi biết, nhưng cong là thế nào?

Nhà bác học Einstein liền nắm cánh tay của người mù giang thẳng ra và bảo: "Thế này gọi là cong". Người mù vui mừng bảo:

- À thế bây giờ tôi hiểu sữa là cái cánh tay cong cong lại giống như cái cổ con ngỗng.

(Mathvn)

~*~

Tài xế

Sau khi đề ra lý thuyết của mình. Einstein đi khắp các trường đại học ở Hoa Kỳ và giảng bài ở bất cứ nơi đâu ông đến. Ông đi với người tài xế tên là Harry, người luôn ngồi ở hàng ghế cuối, chăm chú nghe mỗi khi ông giảng bài.

Một ngày đẹp trời nọ, sau khi giảng bài, Einstein rời thính phòng và đi ra xe. Người tài xế gọi ông và nói: “Thưa giáo sư, tôi đã nghe bài giảng về thuyết tương đối của ông rất nhiều lần, và nếu tôi có một cơ hội, tôi hoàn toàn có thể giảng lại bài đó!”.

“Tốt quá!”, Einstein trả lời, “Tuần tới tôi sẽ đi đến Dartmouth. Ở đó họ không biết tôi, anh sẽ là Einstein giảng bài, còn tôi sẽ là tài xế!”.

Và thế là … Harry đã giảng bài một cách hoàn hảo, không sai một chỗ ngắt câu, còn Einstein thỏa chí ngủ ở hàng ghế cuối.

Nhưng khi Harry rời khỏi bục giảng, một nghiên cứu sinh chặn anh lại và hỏi những câu hỏi chằng chịt tính toán và phương trình. Harry bình thản trả lời: “Ôi! Câu hỏi này dễ lắm, dễ cực kì, để tôi đi gọi tài xế của tôi trả lời cho anh!”.

(Mathvn)

~*~

Đề thi

Khi Einstein còn đang giữ vị trí giáo sư tại trường đại học, một hôm có một sinh viên đến gặp Einstein và nói rằng: "Đề thi năm nay giống hệt đề thi năm ngoái."

“Đúng vậy”, Einstein trả lời, ”Nhưng đáp án thì không giống nhau đâu!”.

(Mathvn)

~*~

Quần áo không làm nên giá trị con người

Einstein là nhà bác học Đức đã nêu lên lí thuyết tương đối làm nền tảng cho môn vật lí hiện đại trong việc chinh phục vũ trụ và thiên nhiên ,mưu cầu hạnh phúc cua con người. Cuộc đời của ông là cuộc đời cống hiến hoàn toàn cho khoa học. Trong sinh hoạt, ông sống giản dị và có thể nói là thiếu thốn. Ông thường mặc những bộ quần áo rẻ tiền.

Khi ông chưa nổi tiếng, có một người bạn gặp ông giưa thành phố hoa lệ của Mỹ là New York. Thấy ông ăn mặc xuềnh xoàng, người bạn đã hỏi ông:

- Anh ăn mặc như thế này không sợ người dân New York chê cười à!

Einstein mỉm cười trả lời:

- Trời! Ai biết Einstein là ai mà chê cười.

Sau khi ông đã là nhà bác học nổi tiếng, người bạn cũ gặp lại ông cũng ở New York vẫn thấy ông ăn mặc như xưa lại hỏi:

- Thế nào? Bây giờ mà anh vẫn chỉ mặc như thế này à?

- Chẳng sao. Bây giờ ai mà chả biết Einstein kia chứ! Quần áo sang trọng đâu có làm tăng giá trị con người!

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Thời gian và vô tận

Có một lần, một nữ phóng viên Mỹ hỏi Albert Einstein:

- Giữa thời gian và vô tận có sự khác biệt nào?

- Cô gái ơi! - Nhà bác học với giọng đôn hậu trả lời - Nếu bác có thì giờ để giải thích cho cháu sự khác biệt đó thì sẽ là sự vô tận trước khi cháu hiểu điều đó!

(Vietsciences)

~*~

Quốc tịch

Albert Einstein có lần nói với các nhà báo:

- Các ông đừng đặt vấn đề quốc tịch của tôi. Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết. Nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế. Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra còn có những thiếu sót, thì người Pháp sẽ nói tôi đã từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.

(Vietsciences)

~*~

Trí thông minh và thuyết tương đối

Albert Einstein nói về thuyết tương đối của mình, có một anh chàng hay nghi ngờ nói:

- Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những cái mà nó không nhìn thấy.

Einstein yên lặng một lúc rồi trả lời:

- Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây, và tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Thuyết tương đối

Trên chuyến tàu từ Châu Âu sang Mỹ, mọi người đều mệt mỏi vì bị sóng biển nhồi lắc. Riêng có một người gương mặt thật bình thản ngồi hút thuốc, nghe nhạc. Mọi người thêm thán phục khi biết được đó chính là Albert Einstein. Một người mạnh dạn hỏi:

- Thưa ngài, trong thuyết tương đối, nhiều và ít được hiểu như thế nào ạ?

- Ồ, có gì đâu. Đơn giản thế này nhé: mấy trăm cọng tóc trên đầu là ít. Nhưng trong một chén nước uống mà chỉ có vài ba cái tóc cũng là nhiều.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Thực đơn

Một lần vào quán ăn, Einstein quên kính nên không đọc được thực đơn, ông bèn nhờ người hầu bàn đọc hộ. Với cái nhìn đầy thông cảm, anh ta ghé tai Einstein nói thầm:

- Xin lỗi, tôi cũng không biết chữ như ngài.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Trang chủ | Giới thiệu | Chính sách riêng tư | Điều khoản sử dụng | Liên hệ | Sơ đồ trang | DMCA.com Protection Status

© 2011-2019 TuDienDanhNgon.vn
Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.