www.tudiendanhngon.vn - Beethoven
Giai thoại về Beethoven
(1770 - 1827) - Nhà soạn nhạc cổ điển người Đức, được công nhận là một trong những nhà soạn nhạc vĩ đại nhất của thế giới.

View: 16174      Nguồn: www.tudiendanhngon.vn    Quay lại

Giấy lộn

Beethoven thường hay túng tiền, phải dời nhà liên tục. Một phần là do chi tiêu tốn kém phần là do ông hay giúp đỡ những người gặp cơn túng bẫn. Đôi khi nhạc sỹ có than phiền với ông bạn A-man-đa những khó khăn về tiền bạc. Một hôm ông này nghĩ ra một mẹo rất hay.

Đến chơi vào lúc Beethoven và ông chủ cho thuê nhà cãi nhau kịch liệt, A-man-đa xin đứng ra giàn xếp mọi việc.

- Anh hãy ngồi vào bàn, ông nói với Lút-vích, tập giấy nhạc đây, cây bút lông đã được gọt rất đẹp đây, anh hãy viết cho tôi sáu biến tấu theo chủ đề này!

Và, giả câm giả điếc trước những lời phản đối của Beethoven, ông bỏ ra về khoá chặt cửa lại.

2 giờ sau, khi ông trở lại, Lút-vích mặt mày cau có, hầm hầm đưa cho ông mấy tờ giấy.

- Mớ giấy lộn đây!

A-man-da cầm lấy, mang đến cho ông chủ nhà và, mặc dầu ông này ko chịu nghe, ông vẫn bảo nên đưa đến cho một nhà xuất bản âm nhạc nào đấy. Một hồi sau ông chủ nhà trở về, trên môi nở nụ cười toe toét.

- Tôi có thể có thêm ít "giấy lộn" như thế nữa ko? - Ông ta hỏi.

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Người giàu nhất

Beethoven có hai người em ruột, một là Cat-pa đã qua đời khoảng năm 1806 vì bệnh phổi, người còn lại là Ni-cô-lai trong những năm này làm ăn rất khấm khá và đã có những điệu bộ của kẻ mới giàu sang. Dĩ nhiên điều này làm cho ông anh cả rất khó chịu.

Khi ông em viết một bức thư gửi nhạc sỹ bên dưới ký "Nicola Beethoven, người chủ của nhiều bất động sản" thì Beethoven đã viết lại "LUDWIG BEETHOVEN, người chủ của một bộ óc".

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Con bò vĩ đại!

Vào năm 1806 các tác phẩm chủ yếu của Beethoven là bản giao hưởng số 4 với chương adagio u buồn tuyệt diệu, công-xéc-tô duy nhất cho violin op.61 và bản 32 biến tấu đô thứ cho piano. Trong đó Beethoven cho bản biến tấu này là một trong những tác phẩm kém nhất của mình. Một hôm đến thăm bà S'Tay-khơ, vợ một người bán đàn piano thì tình cờ cũng là lúc bà ta đang say sưa đàn bản này. Ông hỏi:

-Bài này của ai nhỉ?

-Chính là của ngài, nhạc sư thân mến! Bà Tay-khơ trả lời với vẻ kính phục.

Rất ngạc nhiên Beethoven nói:

-Của tôi? Của tôi à? Một sự đần độn ko tha thứ được! Ôi BEETHOVEN! BEETHOVEN! Sao mày lại ngu như bò vậy!

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Tôi là duy nhất!

Hoàng thân Lich-nốp-ky là người bảo trợ của Beethoven trong một thời gian dài, vào đầu thu năm 1806, khi Beethoven đi Gơ-rát hoàng thân đã mời ông về chơi 1 thời gian.

Vào một buổi tối, rất nhiều sỹ quan pháp đã đến dự tiệc tại lâu đài của Lich-nốp-ky. Phát cáu vì những câu hỏi ngu ngốc của một thiếu tá, Beethoven đã từ chối ko chịu ngồi vào đàn khi được yêu cầu. Người ta van nài mãi nhưng ông nhất định ko nghe và tỏ vẻ khó chịu, đến nỗi ông hoàng mất bình tĩnh đã doạ bỏ tù ông. Beethoven nổi cơn thịnh nộ, bỏ về phòng rồi khoá trái cửa lại. Ông hoàng cũng tức giận không kém cho phá toang cánh cửa và kết cục là 2 người suýt ẩu đả, và đến đêm thì Beethoven bỏ trốn. Vừa về đến nhà, ông chụp ngay lấy tượng nửa người của Lich-nôp-ky đang để trên lò sưởi ném xuống đất vỡ tan, rồi cầm bút viết một mạch:

"Ông hoàng! Nhờ sự ngẫu nhiên của sinh đẻ mà ông trở thành ông như bây giờ. Còn tôi trở thành tôi ngày nay là do tự tôi làm nên. Hoàng thân, hiện có và rồi luôn luôn sẽ có hàng nghìn. BEETHOVEN, chỉ có một."

(tudiendanhngon.vn st)

~*~

Cho trả tiền!

Một hôm, Beethoven tới tiệm ăn "Schwan” (Thiên Nga) ăn trưa. Sau khi ngồi xuống, ông gõ bàn gọi người phục vụ. Gõ mấy lần mà chưa thấy ai tới. Beethoven lấy giấy bút ra ghi chép những cảm xúc âm nhạc. Khi người phục vụ tới là lúc Beethoven đang say sưa ghi chép, ông không hề biết gì ngoài việc cắm cúi ghi cho kịp dòng suy nghĩ. Sau khi hỏi khách một vài lần nhưng không nói gì mà cứ cúi đầu ghi chép, người phục vụ nhận ra khách quen: Ludwig van Beethoven. Người đó từ từ rời khỏi chỗ Beethoven đang ngồi, đợi một lát sau sẽ lại.Khi ghi chép xong, Beethoven gõ mạnh bàn nói:

- Cho trả tiền!

Nhà nhạc sĩ thiên tài ngạc nhiên khi nghe người phục vụ đáp:

- Quý ông chưa gọi món ăn ạ.

(Danh nhân thế giới. Lương Văn Hồng dịch và biên soạn. NXB Văn học, 2005.)

~*~

Năm mươi đồng tiền vàng 23 Karat

Năm 1823, Beethoven bị bệnh đau tai nặng, nhiều người thân quen lại qua đời, ông sống cảnh cô đơn, nghèo túng. Cũng năm 1823 ông viết xong bản thánh ca "Missa solemnis” ông gởi bản thảo tới các vua ở Châu Âu với khoản tiền nhuận bút là 50 Dukaten.

Vua Phổ thích mua bản nhạc thánh ca, nhưng lại cho sứ giả tới hỏi Beethoven:

- Ông có thích huân chương Phổ thay cho tiền nhuận bút không?

Beethoven trả lời ngắn gọn;

- Năm mươi Dukaten.

(Danh nhân thế giới. Lương Văn Hồng dịch và biên soạn. NXB Văn học, 2005.)

~*~

Đại tướng âm nhạc

Tin nhạc sĩ thiên tài Ludwig van Beethoven qua đời làm chấn động dư luận, văn nghệ sĩ và những người yêu nhạc ở khắp mọi nơi đều về Viên để dự tang lễ và đưa Beeethoven về nơi an nghỉ cuối cùng.

Tang lễ đang cử hành vào ngày 19 tháng 3 năm 1827. Số người đưa đám đông tới mức phải huy động sĩ quan và binh lính làm nhiệm vụ giữ trật tự. Một người khách không hiểu tại sao, tò mò hỏi bà bán hoa:

- Tang ai mà đông người đi đưa đám thế hở bà? Lại có cả nhà binh nữa?

Nhìn người lạ mặt, với giọng hài hước bà bán hoa đáp:

- Đây là lần đầu tiên có chuyện như vậy ở Viên. Hôm nay người ta đưa ông Đại tướng Âm nhạc về nơi an nghỉ cuối cùng.

(Danh nhân thế giới. Lương Văn Hồng dịch và biên soạn. NXB Văn học, 2005.)

~*~

Cũng là người tầm thường

Đối với Beethoven, hào khí là nguyên tắc tự nó biểu thị trong cuộc sống. Sự nghiệp của Napoleon - con người dùng những đòn sấm sét đập tan chế độ quân chủ, đã khích lệ Beethoven sáng tác bản giao hưởng số 3. Ông hi vọng ở người anh hùng lý tưởng Napoleon rất nhiều, hi vọng chính Napoleon sẽ là người đặt nền móng cho hạnh phúc của cả loài người. Với tâm trạng ấy, với dòng máu Prometheus. Beethoven sáng tác bản giao hưởng số 3 vừa mới hoàn thành, tên của Napoleon đã đứng ở trang bìa thì Beethoven được tin Napoleon lên ngôi hoàng đế. Nhạc sĩ Beethoven thất vọng, dằn giọng nói:

- Con người ấy cũng là người tầm thường. Bây giờ ông ta sẽ chà đạp lên tất cả các quyền con người, chạy theo sự hiếu danh, hiếu thắng … và sẽ trở thành một tên bạo chúa.

Beethoven xé tờ bìa bản tổng phổ giao hưởng số 3. Vì bản giao hưởng dồi dào sắc thái chất liệu anh hùng nên nó được Beethoven đặt tên là Eroica - Bản giao hưởng “Anh hùng".

(Danh nhân thế giới. Lương Văn Hồng dịch và biên soạn. NXB Văn học, 2005.)

~*~

Beethoven và Goethe

Teplitz là nơi có suối nước nóng có muối khoáng, là nơi an dưỡng nổi tiếng của Châu Âu. Hồi đó Nữ hoàng Áo và nhiều công tước Áo cũng đi tắm nước suối ở Teplitz. Cũng thời gian này Goethe và Beethoven cũng đang an dưỡng ở đây.

Một hôm, Goethe và Beethoven đang cùng nhau đi dạo chơi thì gặp Nữ hoàng Anh và đoàn tùy tùng đi ngược chiều hướng về phía hai người. Beethoven nhìn thấy và nói:

- Ta cứ dắt tay nhau đi, họ phải tránh đường ta đi, ta không phải tránh đường cho họ.

Goethe là người không quen làm ngược những nghi lễ thông thường với vua chúa, ông bỏ tay Beethoven và ngả mũ đứng sang đường chào Nữ hoàng, còn Beethoven cứ thế đi vào giữa đoàn tùy tùng. Các công tước trong đoàn vui vẻ chào Beethoven và né sang bên để Beethoven đi tiếp. Đi một đoạn Beethoven đứng lại đợi Goethe. Khi Goethe tới gần Beethoven nói:

- Tôi chỉ đợi ông thôi, vì ông là người có những tác phẩm mà tôi phải kính nể, nhưng với những người kia, ông đã kính nể họ quá đáng đấy.

(Danh nhân thế giới. Lương Văn Hồng dịch và biên soạn. NXB Văn học, 2005.)

~*~

Chiến thắng của Wellington

Công tước Wellington có lần ngồi nghe suốt buổi trình diễn bản "Giao hưởng Trận đánh" hay "Chiến thắng của Wellington".

Sau đó, một công sứ Nga hỏi ông liệu bản nhạc có thể hiện đúng trận đánh thật không. "Trời ạ, không," Công tước trả lời. "Nếu thật mà như thế thì lúc đó tôi đã bỏ chạy rồi."

(tudiendanhngon.vn dịch)

~*~

Những lời chào kính trọng

Một ngày, Goethe và Beethoven vừa đi dạo ngoài Karlsbad vừa nói chuyện. Họ gặp rất nhiều người đi ngang qua và cúi chào họ kính trọng. Cuối cùng Goethe hết kiên nhẫn và nói:

- Thật là mệt mỏi. Tôi không tìm được chỗ nào mà người ta không chào tôi kính trọng.

- Nhưng thôi nào, đừng căng thẳng thế. Rất có thể tất cả chỗ kính trọng đó là dành cho tôi đấy chứ.

("Plotki z pięciolini", Roman Heising, 1977 - Danh ngôn của Beethoven)

~*~

Bức tượng khiếm nhã

Vào ngày 12 tháng Bảy năm 1845, tượng đài của Beethoven sắp được tháo màn. Không thông báo trước, nữ hoàng Anh Victoria và đức vua Phổ Frydery Đệ Tứ đã tới dự lễ khánh thành. Những người khách vinh dự này cùng vô khối tùy tùng của họ tới quá đột ngột và ban tổ chức xếp cho họ trên ban công của lâu đài Fürstenberg.

Sau khi bài thánh ca đã cất lên, tấm màn quanh tượng đài đồng hạ xuống, và đức vua Phổ phá lên cười - tượng đài Beethoven quay lưng lại với họ.

Alexande Humboldt, nhà địa lý lỗi lạc, thành viên của ban tổ chức nhanh chóng nhìn ra thiếu sót, và ông nói với tất cả quan khách:

- Thưa bệ hạ! Chúng ta cũng biết Beethoven là nhà soạn nhạc vĩ đại, nhưng ông cũng có phần hơi khiếm nhã. Và thậm chí hôm nay, sau khi ông mất, chúng ta vẫn có điều để thấy rằng lời nhận xét đó hoàn toàn đúng.

("Plotki z pięciolini", Roman Heising, 1977 - Danh ngôn của Beethoven)

~*~

Cứ mang đến cái gì anh muốn

Beethoven đến một nhà hàng ăn tối, nhưng ông đãng trí tới mức ông quên mất mình tới đó làm gì. Người bồi bàn hỏi xem ông muốn gọi gì vài lần, nhưng ông không để ý. Một giờ sau, Beethoven gọi người bồi bàn và hỏi:

- Tôi phải trả bao nhiêu tiền?

- Thưa ông, ông chưa gọi gì cả và tôi muốn hỏi ông là tôi có thể giúp gì cho ông?

- Ồ, cứ mang đến cái gì anh muốn và để tôi yên!

("Plotki z pięciolini", Roman Heising, 1977 - tudiendanhngon.vn dịch)

~*~

Chải bành tô lỗi nhịp

Tại Heiligenstadt, Beethoven có một bà láng giềng là quả phụ Schuster, sống với cậu con trai tên Gustave Adolphe, 12 tuổi. Vì là chỗ quen biết từ lúc sinh thời của ông Schuster nên Beethoven thường đi lại thăm viếng hai mẹ con quả phụ này.

Một hôm, Beethoven vui vẻ bước vào nhà bà láng giềng và nói với chủ nhà:

- Thưa bà, hôm nay tôi phải mời bà thưởng thức một bản đàn tuyệt diệu mới được!

- Thưa vâng, hân hạnh lắm, ông Ludwig.

Beethoven cởi chiếc áo choàng, lơ đễnh vứt xuống bên dưới cây đại dương cầm, rồi ngồi vào đàn say sưa thả hồn theo cảm hứng của mười đầu ngón tay thần diệu...

Trong lúc người quả phụ đang mơ màng thưởng thức ngón đàn của nhạc sĩ, cậu con trai cúi xuống nhặt chiếc áo bành tô của ông, đi kiếm một bàn chải và bắt đầu chải bụi trên áo một cách rất ư là... cẩn trọng. Beethoven vẫn tiếp tục đánh đàn một lúc, rồi bỗng ông đứng lên với vẻ mặt giận sôi sùng sục và giáng xuống má cậu bé một cái tát nẩy lửa, vừa la lớn:

- Đồ u mê! Ít nhất cậu cũng phải biết chải cho đúng nhịp chớ!...

Về sau, Gustave Adolphe Schuster thường kể lại cho con cái ông câu chuyện này và kết luận:

- Các con thấy không? Mấy ai được hưởng như cha niềm vinh dự ăn một cái tát của đại nhạc sĩ Beethoven?

(Giai thoại âm nhạc, NXB. Trẻ, TP.HCM, 1990)

~*~


Trang chủ | Giới thiệu | Chính sách riêng tư | Điều khoản sử dụng | Liên hệ | Sơ đồ trang | DMCA.com Protection Status

© 2011-2015 TuDienDanhNgon.vn
Xin ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin.